This Day in History: Battle of Okinawa
- tara
- Apr 1
- 3 min read
On this day in 1945, American soldiers and Marines land in Okinawa. They couldn’t then know it, but that campaign would stretch on for three long months, ultimately becoming the last and the biggest of the Pacific island battles during World War II.
It would also prove to be among the deadliest.
The war in the Pacific had been a grueling one. Americans employed a strategy of “island-hopping,” systematically taking tactically important Japanese islands, one at a time. Okinawa was the last and toughest of these. However, once it was captured, Allied forces would have a base of operations from which to attack mainland Japan.

The attack began on April 1 when more than 60,000 Marines and soldiers landed on one of Okinawa’s beaches. The American landing was barely contested, but American forces surely knew what that easy landing meant: The Japanese were hunkered down elsewhere, prepared to fight.
And that is exactly what happened for the better part of three months. The battle that followed was brutal, with hundreds of thousands of combatants facing off against each other. In the end, Americans lost 12,520 men (killed or missing), and more than 36,000 wounded. By contrast, about 110,000 Japanese died, and many civilians got caught in the crossfire.
The Japanese culture rejected the idea of surrender. Thus, ritual suicide and kamikaze attacks were not at all uncommon during this period. In some cases, soldiers even pressured civilians to take their own lives alongside them.
Indeed, as organized resistance finally came to an end on June 21, the Japanese commander, Mitsuru Ushijima, was already preparing for his own suicide. He wrote his last reports to his superiors, and he directly ordered one officer NOT to commit suicide! “If you die there will be no one left who knows the truth about the battle of Okinawa,” he told Major Yahara. “Bear the temporary shame but endure it. This is an order of your Army commander.”
Early on June 22, Ushijima committed ritual suicide, as did his second-in-command, General Isamu Cho.
Later that same morning, Americans raised the United States flag over Okinawa as a band played “The Star Spangled Banner.”
In the end, Americans never used Okinawa as a base from which to attack mainland Japan. The battle to capture the island had been so bloody and horrific that it helped push Harry S. Truman toward his decision. Atomic bombs would soon be used at Hiroshima and Nagasaki. After all, if the toll at Okinawa had been high, the price of invading mainland Japan would surely be even higher.
Those bombings, of course, prompted the Japanese emperor to announce his intent to surrender in August 1945. That surrender became official on September 2.
At that point, it had been nearly 4 years since the Japanese attack on Pearl Harbor. But the war was finally over.
Primary Sources:
Harry Gailey, War in the Pacific: From Pearl Harbor to Tokyo Bay (1996)
John Toland, The Rising Sun: The Decline and Fall of the Japanese Empire, 1936-1945 (reprint edition 2003)
Naval History & Heritage Command, 80-G-K-3829 USS Idaho (BB-42)
Roy E. Appleman et al., United States Army in World War II: The War in the Pacific, Okinawa: The Last Battle (Center of Military History, United States Army 1948) (See also chapter 18)
Stanley Sandler, World War II in the Pacific: An Encyclopedia (2000)

llwin mình mới ghé thử vì thấy bạn bè nhắc hoài, vào chủ yếu xem bố cục với cách họ trình bày thông tin thôi. Cảm giác đầu tiên là trang nhìn khá thoáng, chia từng khối rõ ràng nên kéo xuống không bị ngợp, kiểu đọc lướt vẫn biết mình đang ở phần nào. Mình có liếc qua đoạn giới thiệu về lịch sử, thấy họ ghi nền tảng xuất hiện từ 2015 nên cũng đỡ “lăn tăn” hơn một chút, dù mình không ngồi kiểm chứng gì sâu. Thanh menu đặt gọn, bấm qua lại mượt, chữ không bị dồn dập như mấy site hay nhồi nội dung. Nói chung mình thích kiểu họ để mấy đoạn tổng…
QS88 mình thấy mấy bạn nhắc hoài nên bấm vô xem thử cho biết chứ cũng không định ngồi đọc kỹ hay làm gì. Vào cái là thấy giao diện khá sáng sủa, kiểu chia nội dung thành từng khung riêng nên lướt xuống nhìn đỡ rối mắt. Mình để ý phần thông tin họ hay trình bày theo dạng cột bảng gọn gàng, nhìn cái là hiểu ý chính chứ không phải đọc nguyên đoạn dài. Thanh menu cũng nằm chỗ dễ thấy nên mình bấm qua lại vài mục rất nhanh, không cần tìm vòng vòng. Nói chung cảm giác như họ sắp xếp theo nhóm rõ ràng, nhìn “thoáng” hơn nhiều trang mình từng lướt, nhất là…
iwinclub mình thấy mọi người nhắc hoài nên bữa lướt thử cho biết, kiểu vào xem giao diện có dễ nhìn không thôi. Không có ngồi nghiên cứu game gủng gì, chủ yếu coi cách họ sắp xếp thông tin có gọn gàng không. Cảm giác đầu tiên là trang khá thoáng, kéo xuống thấy từng khúc nội dung tách riêng nên không bị rối mắt. Mình để ý họ có chỗ nói về giấy phép PAGCOR đặt khá nổi, nhìn cái là hiểu họ muốn người mới nắm phần “pháp lý” nhanh chứ không phải mò trong mớ chữ. Mấy tiêu đề cũng chia cụm rõ ràng, nhìn phát biết đang ở đoạn nào, đúng kiểu ưu tiên thiết…
Sunwin 957 mình thấy mọi người nhắc hoài nên cũng bấm vào nghía thử cho biết. Không có đọc sâu đâu, chủ yếu xem giao diện và cách họ sắp xếp nội dung thôi. Trang nhìn gọn gàng, kiểu ít rối mắt, vừa mở lên là thấy mấy tiêu đề lớn đặt rõ nên dễ bắt nhịp. Có đoạn giới thiệu về Études viết khá súc tích, nhấn chuyện kết hợp sáng tạo với chức năng trong kiến trúc nên lướt qua vẫn hiểu họ làm gì. Mình cũng thích cách họ chia nội dung theo từng khối, kéo xuống không bị “ngợp chữ”, nhìn phát biết phần nào ra phần đó. Nói chung cảm giác như họ chăm chút…
XX88 mình mới lướt thử vì thấy bạn bè nhắc hoài, kiểu vào xem giao diện ra sao thôi chứ chưa tính đăng ký gì. Cảm giác đầu tiên là trang làm khá gọn, nhìn hiện đại mà không bị rối mắt. Mấy mục được gom nhóm rõ nên mình kéo một vòng là hiểu đại khái họ để gì ở đâu, khỏi phải bấm qua lại nhiều. Mình xem trên điện thoại cũng ổn, chữ và nút bấm vừa tay, chuyển trang không bị giật lag. Có cái mình thích là họ để khối “BÀI VIẾT MỚI NHẤT” khá nổi ngay trên trang nên ai muốn đọc hướng dẫn hay tin mới thì nhìn phát thấy liền, không phải…